• No categories
TUẤN HƯNG: “TÔI MONG BẰNG KIỀU ĐỌC ĐƯỢC BÀI BÁO NÀY”

Tuấn Hưng thẳng thắn chia sẻ về khoảng cách hiện tại giữa anh và bậc đàn anh từng một thời “cắn chung” “Quả Dưa Hấu”, sau 18 năm nhóm hát đình đám này thành lập và 15 năm tan rã.

 

Khi anh đang tìm “đường vào” Nhà hát Lớn thì Bằng Kiều – người từng chung nhóm Quả Dưa Hấu với anh lại vẻ như đang tìm đường… đi ra? Nếu lấy điểm Nhà hát Lớn mà so sánh thì anh thấy điều gì về con đường đi của hai người?

Không thể phủ nhận tố chất âm nhạc của anh Bằng Kiều ở một đẳng cấp cao hơn. Anh ấy được trời phú cho một chất giọng đặc biệt, được sống trong môi trường âm nhạc từ bé. Còn tôi theo đuổi con đường này chỉ bằng đam mê. Tuy vậy, tôi nghĩ anh Kiều ở vị trí cao hơn tôi về chuyên môn chứ không phải là âm nhạc. Vì mỗi thể loại âm nhạc lại có đối tượng khán giả riêng. Nếu anh Kiều có giọng hát bẩm sinh tuyệt vời thì tôi lại có kỹ năng trình diễn và theo năm tháng, tôi nghĩ càng ngày mình càng thu hẹp khoảng cách với anh hơn.

Thừa nhận âm nhạc của Bằng Kiều cao cấp hơn, anh không thấy mình… yếu thế sao?

Tôi nghĩ chỉ những người luôn biết nhìn nhận và đánh giá khách quan về bản thân thì mới biết được vị trí, khả năng của mình. Nếu một người biết rõ chỗ đứng của mình, người đó sẽ không ảo tưởng mà luôn biết sức mạnh đích thực của mình nằm ở đâu.

15 năm, theo anh, Tuấn Hưng và Bằng Kiều đã đi xa bao nhiêu so với thời Quả Dưa Hấu?

Tôi nghĩ không thể so sánh được, vì con đường anh Kiều đi khác hẳn con đường của tôi. Phép so sánh chỉ gần đúng nếu cả hai chúng tôi đi chung một con đường và hoạt động chung một thị trường. 10 năm anh Kiều ở Mỹ, mà trong sự quan sát của tôi, thị trường đó không thể khắc nghiệt bằng thị trường Việt Nam, sự cạnh tranh ở đó cũng không thể khốc liệt như trong nước – nơi mà ngọn sóng sau liên tiếp chầu chực để đè lên ngọn sóng trước.

tuanhung

Có bao giờ anh nghĩ, sự thực dụng kiểu Mỹ đã làm hao hụt đi cái gọi là chất Hà Nội trong tiếng hát của Bằng Kiều?

Tôi mong sau bài báo này anh Kiều sẽ đọc được những suy nghĩ của tôi. Xa quê hương lâu ngày đương nhiên nhiều thói quen buộc phải thay đổi theo môi trường sinh hoạt mới. Nhưng tôi nghĩ anh Kiều vẫn rất Hà Nội. Tôi thấy anh vẫn thích trà Bắc, vẫn xách theo điếu cày. Sự nồng nàn trong những ca khúc hát về Hà Nội của anh cũng là mình chứng cụ thể rằng, ký ức nơi sinh ra vẫn còn mãi ở trong con người anh.

tuanhung1

Anh có muốn chia sẻ điều gì với đàn anh, và ý muốn tái hợp Quả Dưa Hấu trên sân khấu trong anh có còn?

Lúc anh Kiều mới trở về, anh được chào đón trong vòng tay rộng mở của bầu show và khán giả, tôi nhận thấy điều ấy và bước lùi lại phía sau, vì tôi không muốn là người đưa anh vào một trạng thái khó xử. Thời điểm đó, ngay một cuộc hẹn cùng nhau đi ăn giữa hai anh em cũng không lần nào được yên ả. Nhưng tôi cũng nhìn thấy, nếu cứ theo cách ấy khai thác anh, thì sức nóng của anh chỉ giữ được khoảng 2 năm.

Ngày xưa, khi còn Quả Dưa Hấu, tôi là người luôn có sự quyết liệt và chuẩn bị chỉn chu nhất mỗi khi bước lên sân khấu. Về điều này, cũng rất nhiều lần tôi muốn ngồi lại nói với anh Kiều. Nhưng với vai trò một thằng em, tôi chưa thấy có lúc nào phù hợp nói với anh mình. Còn ý định tái hợp, tôi tự tin là tất cả các thành viên Quả Dưa Hấu đều có mong muốn đó. Nên trong năm nay và năm sau, chúng tôi sẽ biến điều đó thành hiện thực. Riêng bản thân mình, tôi muốn sự kiện đó nếu xảy ra sẽ phải trở thành một điểm sáng trong thị trường âm nhạc Việt. Và anh em chúng tôi sẽ cùng nhau đi khắp thế gian để hát.