• No categories
Cái kết bất ngờ cho cô gái ngoại tình(P1)

Minh bước sang tuổi 30 với “thành công” rực rỡ là 1 hoàng tử và 1 công chúa xinh xắn, đáng yêu y hệt chồng cô. Cả 2 đứa đều thừa hưởng đôi mắt to, lông mày rõ nét thanh mảnh, hàm răng nhỏ đều, và đôi môi chúm chím của bố chúng. Nhiều lúc, Minh cứ đùa với mọi người rằng, cô lấy chồng là chọn giống, và may mắn là chúng không giống cô là mấy. Không phải Minh tự ti, mà cô luôn thừa nhận rằng, nhan sắc của cô hết sức bình thường, bình thường tới mức chìm nghỉm giữa đám đông. Người mới tiếp xúc thường ít khi cảm mến cô ngay, thậm chí còn ghét. Có lẽ vì thế, mà đến 30 tuổi, cô vẫn trung thành thân thiết với những người bạn thủa thiếu thời, những người hiểu cô hơn là nhìn cô, chứ không tạo dựng mối quan hệ sâu sắc khác với ai ngoài xã hội.

 

cai-ket-bat-ngo-cho-co-gai-ngoai-tinh-1

 

Tốt nghiệp một trường đại học có tiếng, ra trường với một công việc không ồn ào ầm ĩ, nhưng mức lương thì không phải tệ. Thế mà lấy anh rồi, Minh gần như chỉ còn biết ngày đến cty, tối về chợ búa, cơm nước, nhà cửa và con cái. Cô là chỗ dựa (dẫm) vững chắc để anh có thể chuyên tâm vừa làm vừa học thêm tại chức. Anh trái ngược với cô hoàn toàn, quảng giao và khéo léo với mọi mối quan hệ xã hội. Ai cũng nói cô may mắn vì đã lấy được một người khôn ngoan, chiều vợ, thương con. Có lẽ vì anh galang với bất cứ ai, nên ai cũng nghĩ là cô cũng được hưởng niềm hạnh phúc đó. Mỗi lần nghe ai nói vậy, cô đều cười cười, chẳng thừa nhận cũng chẳng phản đối.

 

Minh chẳng bao giờ (hay không có thói quen) tâm sự đời tư với bất cứ ai, dù là người thân thiết nhất. Kể từ khi anh người yêu trước chồng cô bắt cá 2 tay với cô bạn thân của mình, Minh không còn tin bất cứ chuyện “lắng nghe và thấu hiểu” nào cả. Thất bại của mối tình đó không làm cô buồn bã nhiều cho lắm, nhưng cho cô bài học rất hữu ích, đó là sự tự lập, tự lập ngay cả trong đau khổ. Anh lấy cô có lẽ cũng là vì cá tính này. Anh chẳng cần sợ cô ghen lồng ghen lộn nếu có những tin nhắn đong đưa của cô gái nào đó đến máy mình. Anh vô cùng an tâm rằng cô có thể chu toàn việc nhà và con cái dù anh có đi đến nửa đêm mới về. Anh cũng khỏi lo cô ngoại tình, vì tự tin rằng với thân hình thấp bé, sồ sề sau khi sinh con, ai còn để ý đến nàng nữa. Và Minh cũng nghĩ vậy. Tình yêu của cô dồn hết vào 2 thiên thần nhỏ, quên hết cả việc chăm sóc bản thân, và quên luôn chuyện mình có một anh chồng đẹp trai khéo nói.

 

Chuyện vợ chồng xích mích, Minh hứng vài cái tát, vài cái đạp dường như cô cũng đơn giản hóa nó đi như chính con người của cô vậy. Sống nhạt nhòa một thời gian dài, Minh quên hẳn những thói quen ngày còn trẻ như đọc sách, nghe nhạc, chơi cờ vua….vì cô chẳng còn thời gian để ngủ cho đã, nói chi đến giải trí. Rồi anh làm gì, kiếm bao nhiêu tiền,giao lưu với những ai, cô cũng chẳng buồn quan tâm. Anh có đưa tiền cho cô hay không cô cũng chẳng màng. Điều duy nhất Minh luôn luôn lên kế hoạch,đó là chuyện anh có thể ngoại tình. Cô đã có kế hoạch B cho cuộc sống của chính mình. Ấy thế nhưng, anh có ngoại tình hay không, cô cũng chẳng buồn tìm hiểu.

 

Câu chuyện cuộc đời Minh có lẽ chỉ có thế, nếu như cô không quyết định chuyển đổi công tác sau khi con gái thứ 2 đến tuổi đi mẫu giáo.

Nửa đêm dậy pha sữa cho con gái, Minh nhìn thấy đt của chồng để ở phòng khách sáng đèn với dòng tin nhắn mà đọc xong cô chẳng hiểu gì.Đêm qua anh lại đi “tiếp khách” đến gần 1h đêm mới thấy mở cửa về, chắc là cũng say lướt khướt đến mức ko vào ngó con gái mà sang ngủ với con trai luôn. Rõ ràng chồng cô không đọc nổi chữ “father” thì làm sao lại có người nhắn tin toàn bằng tiếng Anh cho anh được nhỉ. Số điện thoại ấy không lưu tên. Pha sữa xong, Minh ấn vào nút home và đọc lại tn một lần nữa,với trình độ tiếng anh kha khá của mình, cô ghi nhớ nó dễ dàng, nhưng ý nghĩa của nó thì cô thực sự không hiểu hết.

 

Hôm sau đến công ty, Minh search google cụm từ mà hôm qua mình đọc được. Hóa ra đó là một sản phẩm mĩ phẩm làm đẹp da. Con người đơn giản tới mức không dùng 1 thỏi son môi như cô thì quả thật không thể biết được Estee Lauder là cái gì. Tìm hiểu thêm chút nữa, cô biết được giá tiền của sản phẩm đó, không hề rẻ so với mức thu nhập của cô. Ngồi ngẩn một lúc, Minh tự vỗ vào đầu mình:

 

– Quên mất không lưu số điện thoại lại rồi.

Chuyện đó cũng sẽ đi vào quên lãng nếu như 1 tuần sau, MInh không liếc nhìn đt chồng khi anh dang chat Viber với một ai đó, và thấy hình ảnh chai Serum mà mình search trên mạng hôm nào. Cô thực sự thắc mắc: tại sao anh lại quan tâm đến mỹ phẩm của phụ nữ. Anh không hề cảnh giác, vì lần nào cô phàn nàn rằng về nhà là anh cầm đt, không chịu chơi với con, thì anh đều nói đang buôn bán ô tô cũ trên mạng, phải cập nhật thường xuyên, đang làm việc chứ không phải chơi. Chỉ cần anh nói thế thôi là cô sẽ im lặng và không quan tâm nữa. Hôm nay, Minh chợt nhận ra: “Phải chăng mình đã quá vô tâm?”

 

Đêm hôm đó, Minh đã làm cái việc mà cô cho là xâm phạm quyền sống riêng tư: xem điện thoại của chồng. Rất tiếc, chẳng còn gì hay ho để cô xem cả. Mọi thứ cô thừng nhìn thấy, từng đọc được, chồng cô đã xóa sạch sẽ. Cô ngồi ngoài phòng khách, trong bóng tối, với cái lạnh se se của tháng 10 Hà Nội, co suy nghĩ nhiều điều về bản thân và về chồng cô. Giật mình khi con gái dậy tìm mẹ, Minh vội vàng cất mọi suy nghĩ và lại lục tục đi pha sữa.

 

cai-ket-bat-ngo-cho-co-gai-ngoai-tinh-2

Minh quyết định xem điện thoại của chồng cô

 

Sáng hôm sau, Minh gọi điện đến cty xin sếp nghỉ 1 ngày. Quá nhiều lần Minh xin nghỉ vì con ốm, nến sếp của cô đồng ý ngay mà không cần hỏi lí do. Tính Minh rất lì lợm, cô không bao giờ để những suy nghĩ tiêu cực chiến thắng mình, cũng không bao giờ để mình yếu đuối trước bất cứ hoàn cảnh nào. Nhưng lần này, cô thấy mình cần tĩnh tâm suy nghĩ nhiều điều. Gọi điện cho cô bạn thân nhất dưới tận HP, Minh hẹn hôm nay sẽ để con ở nhà cho bà Nội và bắt xe xuống đó chơi hẳn một ngày. Cô bắt Hà phải xin nghỉ việc để ở nhà tiếp mình. Chưa bao giờ thấy Minh vô lí như thế, nên Hà cũng khá ngạc nhiên, nhưng nghĩ rằng bạn mình có chuyện gì đó gấp gáp nên mới làm như vậy nên cô cũng đồng ý.

 

Đón Minh ở ga, Hà đưa thẳng cô về nhà bố mẹ đẻ cho tiện đàn đúm. Chồng Hà làm ở cảng theo ca, hôm nay anh làm ca đêm nên cũng có mặt ở nhà. Hai đứa con trai của Hà cũng được cho nghỉ học. Ngồi trên xe máy, Hà hỏi:

 

– Có chuyện gì mà tự dưng anh dở chứng thế.
(Hà hơn Minh 1 tuổi, nhưng thấp bé hơn nên bị bắt gọi Minh bằng Anh từ hồi học đại học)
– Chẳng có chuyện gì cả, tự dưng muốn đi chơi thôi.
– Trên HN thiếu chỗ chơi à mà phải mò xuống đây?
– Chẳng nghĩ ra được là đi chơi với ai cả.
– Chồng anh đâu?
– Dính vào ông í suốt mấy năm rồi, muốn xuống ngoại tình với em được ko?
– Đồ dở hơi.

(Còn tiếp)

Sưu tầm

Tag :